Thread Content
Giới thiệu về trường hợp cụ thể: Vào tháng 4 năm 2015, ông Sun, nhân viên của công ty A, đã mang theo giấy chẩn đoán do nhóm nghiên cứu về phòng ngừa và điều trị bệnh nghề nghiệp tại bệnh viện chuyên về lĩnh vực này đưa ra vào tháng 2 năm 2015, để nộp đơn xin được công nhận là lao động bị chấn thương nghề nghiệp tại cơ quan lao động và an sinh xã hội của thành phố. Sau khi tiếp nhận đơn đăng ký, phòng bảo hiểm lao động thuộc Sở Lao động – Thương binh và Xã hội sẽ tiến hành xem xét đơn đó. Sau khi kiểm tra, được biết rằng giấy chẩn đoán bệnh nghề nghiệp mà ông Sun sở hữu có ba điểm không tuân thủ quy định: Thứ nhất, trong các tài liệu chẩn đoán bệnh nghề nghiệp, tên của căn bệnh được ghi là “tổn thương thính lực mức độ trung bình do yếu tố nghề nghiệp” ; Thứ hai, trên giấy chẩn đoán chỉ có chữ ký của một bác sĩ thôi ; Thứ ba, đơn vị được phép sử dụng con dấu chính thức không phải là Viện Phòng chống Bệnh nghề nghiệp thành phố, mà là Nhóm nghiên cứu Phòng chống Bệnh nghề nghiệp thành phố. Sở Lao động – Thương binh và Xã hội sau khi xem xét đã quyết định từ chối công nhận yêu cầu của ông Sun là tai nạn lao động. Sau đó, ông Sun đề nghị rằng bản thân mình đã gặp phải tai nạn trong quá trình làm việc, và đó chính là nguyên nhân dẫn đến tình trạng suy giảm thính lực ở mức độ vừa phải. Với lý do này, ông lại nộp đơn xin được công nhận là người lao động bị chấn thương do công việc. Nhân viên phụ trách công tác bảo hiểm tai nạn lao động thuộc Sở Lao động – Thương binh và Xã hội đã đến công ty A, nơi ông Sun làm việc, để điều tra xem liệu ông có bị chấn thương do tai nạn trong quá trình làm việc hay không. Họ cũng kiểm tra các hồ sơ y tế của ông Sun, tổ chức các cuộc hội chẩn với các chuyên gia. Kết quả cho thấy ông Sun không bị điếc do sóng áp lực hay sóng xung kích, và cũng không bị suy giảm thính lực do chấn thương do lực bên ngoài gây ra. Sau đó, Sở Lao động – Thương binh và Xã hội lại một lần nữa đưa ra quyết định rằng tình trạng suy giảm thính lực ở mức độ vừa phải của ông Sun không thuộc diện chấn thương lao động. Sau khi nhận được thông báo về việc không công nhận đây là tai nạn lao động, ông Sun đã nộp đơn yêu cầu xem xét lại quyết định này lên Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh. Sau khi xem xét, Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh đã quyết định giữ nguyên kết luận của Sở Lao động – Thương binh và Xã hội thành phố, tức là ông Sun không thuộc trường hợp bị coi là nạn nhân của tai nạn lao động. Điểm gây tranh cãi: Thứ nhất là liệu chứng suy giảm thính lực ở mức độ vừa phải do công việc có được coi là bệnh nghề nghiệp hay không ; Thứ hai là liệu chữ ký của các cơ quan nội bộ thuộc bệnh viện phòng chống bệnh nghề nghiệp có thể thay thế con dấu chuyên dùng để chẩn đoán bệnh nghề nghiệp của bệnh viện hay không, và liệu chữ ký đó có mang tính pháp lý để đưa ra kết luận về việc mắc bệnh nghề nghiệp hay không. Phân tích trường hợp: Ông Sun cho rằng, nguyên nhân gây ra tình trạng suy giảm thính lực ở mức độ vừa phải do công việc của ông chính là do tiếng ồn tại nơi làm việc (Trong giấy chẩn đoán có ghi rõ rằng tình trạng suy giảm thính lực này là do tiếng ồn trong môi trường làm việc gây ra) ; Thứ hai, giấy chẩn đoán bệnh nghề nghiệp được lập bởi các bác sĩ có chuyên môn và đủ năng lực tại các cơ sở chuyên chẩn đoán bệnh nghề nghiệp; đồng thời, giấy chẩn đoán này còn được đóng dấu xác nhận của nhóm chuyên trách phòng ngừa và kiểm soát bệnh nghề nghiệp, vì vậy nó càng có tính chính thức hơn. Do đó, tình trạng suy giảm thính lực mức độ vừa do công việc mà anh ấy mắc phải rõ ràng thuộc về nhóm các bệnh nghề nghiệp, và cũng xứng đáng được coi là chấn thương do công việc. Sở Lao động – Thương binh và Xã hội chỉ ra rằng: Thứ nhất, về vấn đề bệnh nghề nghiệp. Thứ nhất, vào tháng 12 năm 2013, **Ủy ban Y tế và Kế hoạch hóa Gia đình, Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội, Tổng cục Giám sát An toàn, và Tổng công đoàn Toàn quốc** đã cùng nhau ban hành văn bản “Phân loại và danh mục các bệnh nghề nghiệp” (số văn bản: Quốc Vệ Bệnh Phòng số 48). Trong văn bản này, chứng điếc do tiếng ồn và chứng điếc do va chấn được xếp vào nhóm các bệnh về tai, mũi, họng và miệng do yếu tố nghề nghiệp. Theo “Tiêu chuẩn chẩn đoán tổn thương thính giác do công việc” (GBZ49-2002), mức độ tổn thương thính giác nhẹ được xác định khi mức độ nghe dao động từ 26 đến 40 dB ; Tình trạng suy giảm thính lực ở mức vừa: mức độ nghe từ 41–55 dB ; Tổn thương thính giác nghiêm trọng: mức độ nghe từ 56–70 dB ; Chứng điếc do tiếng ồn có mức độ thính lực từ 71–90 dB. Tiêu chuẩn quy định rõ: Rối loạn thính giác mức độ vừa không thuộc nhóm điếc do tiếng ồn hay điếc do chấn động. Thứ hai, về vấn đề chẩn đoán bệnh nghề nghiệp. Luật Phòng chống bệnh nghề nghiệp quy định: Các cơ sở y tế có trách nhiệm chẩn đoán các bệnh nghề nghiệp, và việc này phải được sự phê duyệt của cơ quan quản lý y tế thuộc chính quyền tỉnh, khu tự trị, thành phố trực thuộc trung ương. Các cơ sở y tế thực hiện công tác chẩn đoán bệnh nghề nghiệp phải đáp ứng các điều kiện sau: (1) Có Giấy phép hoạt động của cơ sở y tế ; (II) Có đội ngũ nhân viên y tế có trình độ chuyên môn phù hợp để thực hiện công tác chẩn đoán các bệnh nghề nghiệp ; (III) Có các thiết bị, dụng cụ cần thiết để thực hiện công tác chẩn đoán ; (IV) Có hệ thống quản lý chẩn đoán bệnh nghề nghiệp hoàn chỉnh. Các cơ sở y tế chuyên thực hiện việc chẩn đoán bệnh nghề nghiệp, khi tiến hành chẩn đoán, phải tổ chức cho ít nhất ba bác sĩ có chứng chỉ chuyên môn về chẩn đoán bệnh nghề nghiệp cùng nhau tham gia vào quá trình chẩn đoán. Giấy chứng nhận chẩn đoán bệnh nghề nghiệp phải được ký bởi các bác sĩ tham gia vào quá trình chẩn đoán, đồng thời phải được cơ sở y tế chuyên trách việc chẩn đoán bệnh nghề nghiệp xem xét và đóng dấu xác nhận. Xét vậy, các tài liệu chẩn đoán do bác sĩ ký tên và đóng dấu chuyên dụng của các cơ sở chuyên điều trị bệnh nghề nghiệp mà ông Sun sở hữu không tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến việc chẩn đoán bệnh nghề nghiệp. Do đó, cơ quan lao động và an sinh xã hội nên coi giấy chứng nhận chẩn đoán mà ông Sun có là vô hiệu. Thứ ba, về vấn đề tổn thương thính giác ở mức độ trung bình do tai nạn gây ra. Chấn thương nghề nghiệp thường bao gồm việc bị chấn thương do tai nạn trong môi trường làm việc hoặc mắc các bệnh nghề nghiệp. Định nghĩa về chấn thương do tai nạn lao động là: những tổn thương xảy ra ở các khu vực liên quan đến hoạt động nghề nghiệp, do các yếu tố gây hại bất ngờ, dù là tự nhiên hay do con người tạo ra; chấn thương do tai nạn lao động mang tính chất bất ngờ. Dựa trên các tài liệu y tế về tình trạng suy giảm thính lực ở mức độ vừa phải do chính ông Sun cung cấp, cùng với nguyên nhân gây ra tình trạng suy giảm thính lực và vị trí bị tổn thương ở tai, sau khi được các chuyên gia khám nghiệm và kiểm tra tại nơi làm việc, người ta đã loại trừ khả năng ông Sun bị điếc do sóng áp lực hoặc sóng xung kích từ vụ nổ. Ngoài ra, khả năng ông bị suy giảm thính lực do chấn thương do lực bên ngoài cũng được loại trừ. Từ đó, có thể bác bỏ giả thuyết rằng tình trạng suy giảm thính lực ở mức độ vừa phải của ông Sun là do một tai nạn bất ngờ gây ra. Kết luận, Cục Lao động – Xã hội đã ra quyết định từ chối công nhận các trường hợp bệnh nghề nghiệp của ông Sun lần thứ nhất, với lý do ông bị suy giảm thính lực ở mức độ trung bình; và lần thứ hai, với lý do suy giảm thính lực này là hậu quả của một tai nạn lao động.
Xin hỏi, bệnh nghề nghiệp có thể được coi là tai nạn lao động không?
Hệ thống không hợp lý, việc bị tổn thương ở mức độ vừa phải là sự thật; do quy định chưa toàn diện nên phán quyết cũng không phù hợp.
Quy tắc trò chơi bất lợi cho những nhóm yếu thế.
Có thể: Các quy định liên quan đến phân loại tai nạn lao động. Điều 14: Người lao động thuộc một trong các trường hợp sau thì được coi là bị tai nạn lao động: (1) Bị chấn thương do công việc trong giờ làm việc và tại nơi làm việc; (II) Bị chấn thương do thực hiện các công việc chuẩn bị hoặc hoàn thiện liên quan đến công việc tại nơi làm việc, trước hoặc sau giờ làm việc ; (III) Bị chấn thương do tai nạn như bị đánh đập, v.v., trong giờ làm việc và tại nơi làm việc, do thực hiện nhiệm vụ công việc ; (IV) Những người mắc bệnh nghề nghiệp ; (V) Trong thời gian đi công tác ở nơi khác, bị thương do lý do công việc hoặc gặp tai nạn dẫn đến mất tích ; (VI) Trong quá trình đi làm về nhà, bị thương do tai nạn giao thông mà mình không phải chịu trách nhiệm chính, hoặc do tai nạn xảy ra trên các tuyến đường sắt đô thị, phà đường thủy, tàu hỏa ; (7) Các trường hợp khác mà theo quy định của pháp luật và các văn bản pháp luật hành chính thì cần được coi là tai nạn lao động. Điều 15: Người lao động thuộc một trong các trường hợp sau sẽ được coi là bị tai nạn lao động: (1) Chết do bệnh tật đột ngột xảy ra trong giờ làm việc và tại nơi làm việc, hoặc chết trong vòng 48 giờ kể từ khi được cấp cứu nhưng vẫn không thể cứu sống được ; (II) Những người bị thương trong các hoạt động nhằm bảo vệ lợi ích cá nhân, lợi ích công cộng, chẳng hạn như các hoạt động ứng phó với thiên tai và cứu trợ ; (III) Những người từng phục vụ trong quân đội, bị thương hoặc tàn tật do chiến tranh hoặc trong lúc làm nhiệm vụ; họ đã nhận được chứng nhận người lính tàn tật do chiến tranh. Khi chuyển sang làm việc tại các đơn vị sử dụng lao động, những chấn thương cũ lại tái phát. Nếu người lao động rơi vào các trường hợp được nêu tại điểm (1) và điểm (2) của khoản trên, thì họ sẽ được hưởng các quyền lợi liên quan đến bảo hiểm tai nạn lao động theo các quy định của quy chế này ; Nếu người lao động rơi vào trường hợp quy định tại điểm (iii) của khoản trên, thì họ sẽ được hưởng các quyền lợi liên quan đến bảo hiểm lao động, theo như các quy định của quy chế này; tuy nhiên, họ sẽ không được hưởng khoản trợ cấp một lần do tai nạn gây ra.