Thread Content
Bài viết này cuối cùng được slll611 chỉnh sửa vào ngày 2016-12-22 09:55. Về tình hình phát triển quốc tế, các thỏa thuận trong vòng đàm phán Uruguay của Tổ chức Thương mại Thế giới (GATT) yêu cầu rằng các quốc gia không nên tạo ra những rào cản thương mại phi thuế quan và tình trạng thương mại bất công do sự khác biệt về quy định và tiêu chuẩn; thay vào đó, các quốc gia nên áp dụng các tiêu chuẩn quốc tế. Xét đến điều này, ngay từ cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990, một số công ty đa quốc gia và các tập đoàn lớn đã bắt đầu xây dựng các hệ thống quản lý về an toàn lao động, sức khỏe nghề nghiệp và bảo vệ môi trường một cách tự giác. Mục đích của việc này là nhằm nâng cao mức độ quan tâm của các công ty đối với các vấn đề xã hội và kiểm soát rủi ro. Dần dần, những hệ thống quản lý này đã được hoàn thiện hơn. Xét đến mối liên hệ giữa quản lý chất lượng, quản lý môi trường và quản lý an toàn lao động, vào giữa và cuối những năm 1990, Tổ chức Tiêu chuẩn hóa Quốc tế (ISO) đã nỗ lực không ngừng để phát triển hệ thống quản lý an toàn lao động và sức khỏe nghề nghiệp (Occupational Safety and Health Standard Management System – OSHSMS) thành một hệ thống có quy mô tương đương với ISO9000 và ISO14000. Từ ngày 5 đến 6 tháng 9 năm 1996, ILO đã tổ chức hội thảo quốc tế về tiêu chuẩn OSHMS. Tổng cộng có 331 đại biểu từ 44 quốc gia, cùng với các đại diện từ 6 tổ chức quốc tế như IEC, ILO, WHO, đã tham dự hội thảo này. Tại hội thảo, mọi người đã thảo luận xem có nên xây dựng tiêu chuẩn quốc tế về hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp hay không. Tuy nhiên, cuối cùng không có sự đồng thuận nào được đạt được. Sau đó, tại cuộc họp của Ủy ban Công tác Kỹ thuật (TMB) được tổ chức vào tháng 1 năm 1997, ISO quyết định tạm thời không ban hành các tiêu chuẩn loại này. Nhưng nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế vẫn tiếp tục phát triển tiêu chuẩn này tại các quốc gia hoặc khu vực mà họ thuộc về, như Úc, Na Uy, Đan Mạch, Tây Ban Nha và các nước khác. Trong số đó, Úc có thái độ rõ ràng nhất; họ cho rằng vì dù sao thì công việc này cũng sẽ được thực hiện, thì tốt hơn hết là nên bắt tay vào thực hiện ngay từ sớm. Còn có một số bên **nhấn mạnh việc xây dựng hệ thống OSHMS riêng, vì họ cho rằng các vấn đề liên quan đến an toàn và sức khỏe nghề nghiệp khá phức tạp, liên quan đến quyền lợi của người lao động, các lợi ích khác cũng như chủ quyền quốc gia. Họ không cho rằng đã đến lúc thích hợp để xây dựng các tiêu chuẩn quốc tế, nhưng vẫn đang nỗ lực tích cực để xây dựng các tiêu chuẩn OSHMS riêng cho mình. Vương quốc Anh đã ban hành tiêu chuẩn BS8800 “Hướng dẫn về hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp” vào năm 1996 ; Hiệp hội Sức khỏe và An toàn Công nghiệp Hoa Kỳ đã ban hành các tài liệu hướng dẫn về “Hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp” ; Năm 1997, Úc và New Zealand đã đề xuất bản dự thảo “Hướng dẫn chung về các nguyên tắc, hệ thống và công nghệ hỗ trợ trong quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp” ; Hiệp hội An toàn và Vệ sinh Công nghiệp Nhật Bản (JISHA) đã đưa ra “Hướng dẫn về hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp” ; Hội đánh giá tàu thuyền Na Uy (DNV) đã xây dựng “Tiêu chuẩn chứng nhận hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp” ; Năm 1999, 13 tổ chức bao gồm Hiệp hội Tiêu chuẩn Anh (BSI) và Tổ chức Đánh giá Tàu thuyền Na Uy (DNV) đã cùng nhau xây dựng bộ tiêu chuẩn về quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp, được gọi là OHSAS. Cụ thể là OHSAS18001: “Hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp – Các yêu cầu”, và OHSAS18002: “Hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp – Hướng dẫn triển khai OHSAS18001”. Tại Hội nghị Thế giới về An toàn và Sức khỏe Nghề nghiệp lần thứ 15, diễn ra tại Brazil vào tháng 4 năm 1999, một quan chức của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) đã đề xuất rằng ILO sẽ áp dụng các tiêu chuẩn liên quan đến an toàn và sức khỏe nghề nghiệp, tương tự như cách mà tổ chức này áp dụng các tiêu chuẩn ISO9000 và ISO14000. Cụ thể, ILO sẽ sử dụng Công ước số 155 và Công ước số 161 của mình để đánh giá tình hình an toàn và sức khỏe nghề nghiệp trong các doanh nghiệp. Các doanh nghiệp sẽ được đánh giá dựa trên các bảng câu hỏi được thiết kế sẵn. Vào thời điểm bước vào thế kỷ mới, hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp (OSHMS) đã thu hút được sự chú ý rộng rãi hơn trên phạm vi quốc tế. Từ năm 1998, ILO bắt đầu xây dựng các văn bản liên quan đến hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp mang tính quốc tế. Cơ quan này đã tổ chức hai cuộc họp để xây dựng các hướng dẫn về OSHMS. Sau khi thảo luận với ISO, vào tháng 2 năm 2000, ILO đã công bố một báo cáo nhằm thúc đẩy việc áp dụng OSHMS trên phạm vi quốc tế. Nhờ đó, OSHMS trở thành một chương trình hành động mang tính quốc tế. Vào tháng 6 năm 2001, tại phiên họp lần thứ 281 của Hội đồng quản trị, Hội đồng ILO đã xem xét và phê duyệt việc ban hành các hướng dẫn về hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp (ILO-OSH 2001). Điều này khiến việc áp dụng hệ thống quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp trở thành một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất trong lĩnh vực an toàn lao động trong tương lai.